Vi-n 1 Một thời Tôn giả Ānanda trú ở Sāvatthi, Jetavana, tại tịnh xá ông Anàthapinkika (Cấp Cô Ðộc).
Vi-n 2 Rồi Tôn giả Ānanda vào buổi sáng đắp y, cầm y bát, đi vào Sāvatthi để khất thực với Tôn giả Vangìsa là Sa-môn thị giả.
Vi-n 3 Lúc bây giờ Tôn giả Vangìsa tâm sanh bất mãn, bị lòng dục quấy phá.
Vi-n 4 Rồi Tôn giả Vangìsa nói lên bài kệ với Tôn giả Ānanda:
Dục ái đốt cháy tôi,
Tâm tôi bị thiêu cháy.
Thật là điều tốt lành,
Ðệ tử Gotama,
Vì lòng từ thương tưởng,
Nói pháp tiêu lửa hừng.
Vi-n 5 (Ānanda):
Chính vì điên đảo tưởng,
Tâm Ông bị thiêu đốt,
Hãy từ bỏ tịnh tướng,
Hệ lụy đến tham dục,
Nhìn các hành vô thường,
Khổ đau, không phải ngã,
Dập tắt đại tham dục,
Chớ để bị cháy dài;
Hãy tu tâm bất tịnh,
Nhứt tâm, khéo định tĩnh,
Tu tập thân niệm trú,
Hành nhiều hạnh yểm ly;
Hãy tập hạnh vô tướng,
Ðoạn diệt mạn tùy miên,
Nhờ quán sâu kiêu mạn,
Hạnh Ông được an tịnh.
Ekaṁ samayaṁ āyasmā ānando sāvatthiyaṁ viharati jetavane anāthapiṇḍikassa ārāme.
Atha kho āyasmā ānando pubbaṇhasamayaṁ nivāsetvā pattacīvaramādāya sāvatthiṁ piṇḍāya pāvisi āyasmatā vaṅgīsena pacchāsamaṇena.
Tena kho pana samayena āyasmato vaṅgīsassa anabhirati uppannā hoti, rāgo cittaṁ anuddhaṁseti.
Atha kho āyasmā vaṅgīso āyasmantaṁ ānandaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Kāmarāgena ḍayhāmi,
cittaṁ me pariḍayhati;
Sādhu nibbāpanaṁ brūhi,
anukampāya gotamā”ti.
“Saññāya vipariyesā,
cittaṁ te pariḍayhati;
Nimittaṁ parivajjehi,
subhaṁ rāgūpasaṁhitaṁ.
Saṅkhāre parato passa,
dukkhato mā ca attato;
Nibbāpehi mahārāgaṁ,
mā ḍayhittho punappunaṁ.
Asubhāya cittaṁ bhāvehi,
ekaggaṁ susamāhitaṁ;
Sati kāyagatā tyatthu,
nibbidābahulo bhava.
Animittañca bhāvehi,
mānānusayamujjaha;
Tato mānābhisamayā,
upasanto carissasī”ti.
At one time Venerable Ānanda was staying near Sāvatthī in Jeta’s Grove, Anāthapiṇḍika’s monastery.
Then Venerable Ānanda robed up in the morning and, taking his bowl and robe, entered Sāvatthī for alms with Venerable Vaṅgīsa as his second monk.
And at that time Venerable Vaṅgīsa became dissatisfied, as lust infected his mind.
Then he addressed Ānanda in verse:
“I’ve got a burning desire for pleasure;
My mind is on fire!
Please, out of compassion, Gotama,
tell me how to quench the flames.”
“Your mind is on fire
because of a perversion of perception.
Turn away from the feature of things
that’s attractive, provoking lust.
See all conditioned phenomena as alien,
as suffering and not-self.
Extinguish the great fire of lust,
don’t burn up again and again.
With mind unified and serene,
meditate on the ugly aspects of the body.
With mindfulness immersed in the body,
be full of disillusionment.
Meditate on the signless,
give up the underlying tendency to conceit;
and when you comprehend conceit,
you will live at peace.”
Vi-n 1 Một thời Tôn giả Ānanda trú ở Sāvatthi, Jetavana, tại tịnh xá ông Anàthapinkika (Cấp Cô Ðộc).
Vi-n 2 Rồi Tôn giả Ānanda vào buổi sáng đắp y, cầm y bát, đi vào Sāvatthi để khất thực với Tôn giả Vangìsa là Sa-môn thị giả.
Vi-n 3 Lúc bây giờ Tôn giả Vangìsa tâm sanh bất mãn, bị lòng dục quấy phá.
Vi-n 4 Rồi Tôn giả Vangìsa nói lên bài kệ với Tôn giả Ānanda:
Dục ái đốt cháy tôi,
Tâm tôi bị thiêu cháy.
Thật là điều tốt lành,
Ðệ tử Gotama,
Vì lòng từ thương tưởng,
Nói pháp tiêu lửa hừng.
Vi-n 5 (Ānanda):
Chính vì điên đảo tưởng,
Tâm Ông bị thiêu đốt,
Hãy từ bỏ tịnh tướng,
Hệ lụy đến tham dục,
Nhìn các hành vô thường,
Khổ đau, không phải ngã,
Dập tắt đại tham dục,
Chớ để bị cháy dài;
Hãy tu tâm bất tịnh,
Nhứt tâm, khéo định tĩnh,
Tu tập thân niệm trú,
Hành nhiều hạnh yểm ly;
Hãy tập hạnh vô tướng,
Ðoạn diệt mạn tùy miên,
Nhờ quán sâu kiêu mạn,
Hạnh Ông được an tịnh.
Ekaṁ samayaṁ āyasmā ānando sāvatthiyaṁ viharati jetavane anāthapiṇḍikassa ārāme.
Atha kho āyasmā ānando pubbaṇhasamayaṁ nivāsetvā pattacīvaramādāya sāvatthiṁ piṇḍāya pāvisi āyasmatā vaṅgīsena pacchāsamaṇena.
Tena kho pana samayena āyasmato vaṅgīsassa anabhirati uppannā hoti, rāgo cittaṁ anuddhaṁseti.
Atha kho āyasmā vaṅgīso āyasmantaṁ ānandaṁ gāthāya ajjhabhāsi:
“Kāmarāgena ḍayhāmi,
cittaṁ me pariḍayhati;
Sādhu nibbāpanaṁ brūhi,
anukampāya gotamā”ti.
“Saññāya vipariyesā,
cittaṁ te pariḍayhati;
Nimittaṁ parivajjehi,
subhaṁ rāgūpasaṁhitaṁ.
Saṅkhāre parato passa,
dukkhato mā ca attato;
Nibbāpehi mahārāgaṁ,
mā ḍayhittho punappunaṁ.
Asubhāya cittaṁ bhāvehi,
ekaggaṁ susamāhitaṁ;
Sati kāyagatā tyatthu,
nibbidābahulo bhava.
Animittañca bhāvehi,
mānānusayamujjaha;
Tato mānābhisamayā,
upasanto carissasī”ti.