Vi-n 1 Một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthi …
Vi-n 2 Tại đấy …
Vi-n 3 —Vô thỉ là luân hồi này, này các Tỷ-kheo. Khởi điểm không thể nêu rõ đối với sự lưu chuyển luân hồi của các chúng sanh bị vô minh che đậy, bị tham ái trói buộc.
Vi-n 4 Này các Tỷ-kheo, khi các Ông thấy sự khốn cùng, bất hạnh, các Ông phải đi đến kết luận: “Chúng ta chịu đựng như vậy trong thời gian dài này”.
Vi-n 5 Vì sao? Vô thỉ là luân hồi này, này các Tỷ-kheo … là vừa đủ để giải thoát đối với tất cả các hành.
Ekaṁ samayaṁ bhagavā sāvatthiyaṁ viharati.
Tatra kho …pe…
“Anamataggoyaṁ, bhikkhave, saṁsāro.
Pubbā koṭi na paññāyati avijjānīvaraṇānaṁ sattānaṁ taṇhāsaṁyojanānaṁ sandhāvataṁ saṁsarataṁ.
Yaṁ, bhikkhave, passeyyātha duggataṁ durūpetaṁ niṭṭhamettha gantabbaṁ:
‘amhehipi evarūpaṁ paccanubhūtaṁ iminā dīghena addhunā’ti.
Taṁ kissa hetu …pe…
yāvañcidaṁ, bhikkhave, alameva sabbasaṅkhāresu nibbindituṁ alaṁ virajjituṁ alaṁ vimuccitun”ti.
Paṭhamaṁ.
At one time the Buddha was staying near Sāvatthī.
“Mendicants, this transmigration has no known beginning.
No first point is found of sentient beings roaming and transmigrating, shrouded by ignorance and fettered by craving.
When you see someone in a sorry state, in distress, you should conclude:
‘In all this long time, we too have undergone the same thing.’
Why is that? This transmigration has no known beginning. …
This is quite enough for you to become disillusioned, dispassionate, and freed regarding all conditions.”
Vi-n 1 Một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthi …
Vi-n 2 Tại đấy …
Vi-n 3 —Vô thỉ là luân hồi này, này các Tỷ-kheo. Khởi điểm không thể nêu rõ đối với sự lưu chuyển luân hồi của các chúng sanh bị vô minh che đậy, bị tham ái trói buộc.
Vi-n 4 Này các Tỷ-kheo, khi các Ông thấy sự khốn cùng, bất hạnh, các Ông phải đi đến kết luận: “Chúng ta chịu đựng như vậy trong thời gian dài này”.
Vi-n 5 Vì sao? Vô thỉ là luân hồi này, này các Tỷ-kheo … là vừa đủ để giải thoát đối với tất cả các hành.
Ekaṁ samayaṁ bhagavā sāvatthiyaṁ viharati.
Tatra kho …pe…
“Anamataggoyaṁ, bhikkhave, saṁsāro.
Pubbā koṭi na paññāyati avijjānīvaraṇānaṁ sattānaṁ taṇhāsaṁyojanānaṁ sandhāvataṁ saṁsarataṁ.
Yaṁ, bhikkhave, passeyyātha duggataṁ durūpetaṁ niṭṭhamettha gantabbaṁ:
‘amhehipi evarūpaṁ paccanubhūtaṁ iminā dīghena addhunā’ti.
Taṁ kissa hetu …pe…
yāvañcidaṁ, bhikkhave, alameva sabbasaṅkhāresu nibbindituṁ alaṁ virajjituṁ alaṁ vimuccitun”ti.
Paṭhamaṁ.