Vi-n 1 Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn ở giữa dân chúng Sakka, tại thị trấn của dân chúng Sakka tên là Khomadussa.
Vi-n 2 Rồi Thế Tôn vào buổi sáng, đắp y, cầm y bát, đi vào thị trấn Khomadussa để khất thực.
Vi-n 3 Lúc bấy giờ các Bà-la-môn gia chủ ở Khomadussa đang tụ họp tại hội trường để giải quyết một vài vấn đề và trời đang mưa nhỏ hột.
Vi-n 4 Rồi Thế Tôn đi đến hội trường ấy.
Vi-n 5 Các Bà-la-môn gia chủ ở Khomadussa thấy Thế Tôn từ xa đi đến.
Vi-n 6 Thấy vậy, họ bèn nói:
—Những Sa-môn đầu trọc ấy là ai? Và họ có thể biết gì về quy tắc của hội trường?
Vi-n 7 Rồi Thế Tôn nói lên bài kệ với các Bà-la-môn gia chủ ở Khomadussa:
Không thể có hội trường,
Nếu không có thiện nhân.
Không thể có thiện nhân,
Nếu không nói đúng pháp.
Những ai đã đoạn trừ,
Cả tham, sân và ái,
Nói lên lời đúng pháp,
Họ mới thật thiện nhân.
Vi-n 8 Khi được nghe nói vậy, các Bà-la-môn gia chủ ở Khomadussa bạch Thế Tôn:
—Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Tôn giả Gotama như người dựng đứng lại những gì bị quăng ngã xuống, phơi bày ra những gì bị che kín, chỉ đường cho kẻ bị lạc hướng, đem ánh sáng vào trong bóng tối để những ai có mắt có thể thấy sắc. Cũng vậy, Chánh pháp đã được Tôn giả Gotama dùng nhiều phương tiện trình bày, giải thích. Chúng con xin quy y Thế Tôn Gotama, quy y Pháp và quy y Tỷ-kheo Tăng. Mong Tôn giả Gotama nhận chúng con làm đệ tử cư sĩ, từ nay cho đến mạng chung, chúng con trọn đời quy ngưỡng.
Evaṁ me sutaṁ—
ekaṁ samayaṁ bhagavā sakkesu viharati khomadussaṁ nāmaṁ sakyānaṁ nigamo.
Atha kho bhagavā pubbaṇhasamayaṁ nivāsetvā pattacīvaramādāya khomadussaṁ nigamaṁ piṇḍāya pāvisi.
Tena kho pana samayena khomadussakā brāhmaṇagahapatikā sabhāyaṁ sannipatitā honti kenacideva karaṇīyena, devo ca ekamekaṁ phusāyati.
Atha kho bhagavā yena sā sabhā tenupasaṅkami.
Addasaṁsu khomadussakā brāhmaṇagahapatikā bhagavantaṁ dūratova āgacchantaṁ.
Disvāna etadavocuṁ:
“ke ca muṇḍakā samaṇakā, ke ca sabhādhammaṁ jānissantī”ti?
Atha kho bhagavā khomadussake brāhmaṇagahapatike gāthāya ajjhabhāsi:
“Nesā sabhā yattha na santi santo,
Santo na te ye na vadanti dhammaṁ;
Rāgañca dosañca pahāya mohaṁ,
Dhammaṁ vadantā ca bhavanti santo”ti.
Evaṁ vutte, khomadussakā brāhmaṇagahapatikā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“abhikkantaṁ, bho gotama, abhikkantaṁ, bho gotama.
Seyyathāpi, bho gotama, nikkujjitaṁ vā ukkujjeyya, paṭicchannaṁ vā vivareyya, mūḷhassa vā maggaṁ ācikkheyya, andhakāre vā telapajjotaṁ dhāreyya: ‘cakkhumanto rūpāni dakkhantī’ti; evamevaṁ bhotā gotamena anekapariyāyena dhammo pakāsito.
Ete mayaṁ bhavantaṁ gotamaṁ saraṇaṁ gacchāma dhammañca bhikkhusaṅghañca.
Upāsake no bhavaṁ gotamo dhāretu ajjatagge pāṇupete saraṇaṁ gate”ti.
Upāsakavaggo dutiyo.
Tassuddānaṁ
Kasi udayo devahito,
Aññataramahāsālaṁ;
Mānatthaddhaṁ paccanīkaṁ,
Navakammi kaṭṭhahāraṁ;
Mātuposakaṁ bhikkhako,
Saṅgāravo ca khomadussena dvādasāti.
Brāhmaṇasaṁyuttaṁ samattaṁ.
So I have heard.
At one time the Buddha was staying in the land of the Sakyans, where they have a town named Khomadussa.
Then the Buddha robed up in the morning and, taking his bowl and robe, entered Khomadussa for alms.
Now at that time the brahmins and householders of Khomadussa were gathered in the council hall for some business, while a gentle rain drizzled down.
Then the Buddha approached that council.
The brahmins and householders saw the Buddha coming off in the distance,
and said,
“Who are these shavelings, these fake ascetics? Don’t they understand the council rules?”
Then the Buddha addressed the brahmins and householders of Khomadussa in verse:
“If good people are not present it is no true council;
and those whose speak against principle are not good people.
Having given up greed, hate, and delusion,
speakers of principle are good people.”
When he had spoken, the brahmins and householders of Khomadussa said to the Buddha,
“Excellent, worthy Gotama! Excellent!
As if he were righting the overturned, or revealing the hidden, or pointing out the path to the lost, or lighting a lamp in the dark so people with clear eyes can see what’s there, worthy Gotama has made the teaching clear in many ways.
We go for refuge to the worthy Gotama, to the teaching, and to the mendicant Saṅgha.
From this day forth, may the worthy Gotama remember us as lay followers who have gone for refuge for life.”
The Linked Discourses with Brahmins are complete.
Vi-n 1 Như vầy tôi nghe.
Một thời Thế Tôn ở giữa dân chúng Sakka, tại thị trấn của dân chúng Sakka tên là Khomadussa.
Vi-n 2 Rồi Thế Tôn vào buổi sáng, đắp y, cầm y bát, đi vào thị trấn Khomadussa để khất thực.
Vi-n 3 Lúc bấy giờ các Bà-la-môn gia chủ ở Khomadussa đang tụ họp tại hội trường để giải quyết một vài vấn đề và trời đang mưa nhỏ hột.
Vi-n 4 Rồi Thế Tôn đi đến hội trường ấy.
Vi-n 5 Các Bà-la-môn gia chủ ở Khomadussa thấy Thế Tôn từ xa đi đến.
Vi-n 6 Thấy vậy, họ bèn nói:
—Những Sa-môn đầu trọc ấy là ai? Và họ có thể biết gì về quy tắc của hội trường?
Vi-n 7 Rồi Thế Tôn nói lên bài kệ với các Bà-la-môn gia chủ ở Khomadussa:
Không thể có hội trường,
Nếu không có thiện nhân.
Không thể có thiện nhân,
Nếu không nói đúng pháp.
Những ai đã đoạn trừ,
Cả tham, sân và ái,
Nói lên lời đúng pháp,
Họ mới thật thiện nhân.
Vi-n 8 Khi được nghe nói vậy, các Bà-la-môn gia chủ ở Khomadussa bạch Thế Tôn:
—Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Thật vi diệu thay, Tôn giả Gotama! Tôn giả Gotama như người dựng đứng lại những gì bị quăng ngã xuống, phơi bày ra những gì bị che kín, chỉ đường cho kẻ bị lạc hướng, đem ánh sáng vào trong bóng tối để những ai có mắt có thể thấy sắc. Cũng vậy, Chánh pháp đã được Tôn giả Gotama dùng nhiều phương tiện trình bày, giải thích. Chúng con xin quy y Thế Tôn Gotama, quy y Pháp và quy y Tỷ-kheo Tăng. Mong Tôn giả Gotama nhận chúng con làm đệ tử cư sĩ, từ nay cho đến mạng chung, chúng con trọn đời quy ngưỡng.
Evaṁ me sutaṁ—
ekaṁ samayaṁ bhagavā sakkesu viharati khomadussaṁ nāmaṁ sakyānaṁ nigamo.
Atha kho bhagavā pubbaṇhasamayaṁ nivāsetvā pattacīvaramādāya khomadussaṁ nigamaṁ piṇḍāya pāvisi.
Tena kho pana samayena khomadussakā brāhmaṇagahapatikā sabhāyaṁ sannipatitā honti kenacideva karaṇīyena, devo ca ekamekaṁ phusāyati.
Atha kho bhagavā yena sā sabhā tenupasaṅkami.
Addasaṁsu khomadussakā brāhmaṇagahapatikā bhagavantaṁ dūratova āgacchantaṁ.
Disvāna etadavocuṁ:
“ke ca muṇḍakā samaṇakā, ke ca sabhādhammaṁ jānissantī”ti?
Atha kho bhagavā khomadussake brāhmaṇagahapatike gāthāya ajjhabhāsi:
“Nesā sabhā yattha na santi santo,
Santo na te ye na vadanti dhammaṁ;
Rāgañca dosañca pahāya mohaṁ,
Dhammaṁ vadantā ca bhavanti santo”ti.
Evaṁ vutte, khomadussakā brāhmaṇagahapatikā bhagavantaṁ etadavocuṁ:
“abhikkantaṁ, bho gotama, abhikkantaṁ, bho gotama.
Seyyathāpi, bho gotama, nikkujjitaṁ vā ukkujjeyya, paṭicchannaṁ vā vivareyya, mūḷhassa vā maggaṁ ācikkheyya, andhakāre vā telapajjotaṁ dhāreyya: ‘cakkhumanto rūpāni dakkhantī’ti; evamevaṁ bhotā gotamena anekapariyāyena dhammo pakāsito.
Ete mayaṁ bhavantaṁ gotamaṁ saraṇaṁ gacchāma dhammañca bhikkhusaṅghañca.
Upāsake no bhavaṁ gotamo dhāretu ajjatagge pāṇupete saraṇaṁ gate”ti.
Upāsakavaggo dutiyo.
Tassuddānaṁ
Kasi udayo devahito,
Aññataramahāsālaṁ;
Mānatthaddhaṁ paccanīkaṁ,
Navakammi kaṭṭhahāraṁ;
Mātuposakaṁ bhikkhako,
Saṅgāravo ca khomadussena dvādasāti.
Brāhmaṇasaṁyuttaṁ samattaṁ.