Chuyển đến nội dung chính

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc

🎨 Giao diện
✍️ Kiểu chữ
NhỏLớn
ChặtRộng
📐 Bố cục
HẹpFull
SátRộng
SN18.11

18.11. Mắt

Cakkhusutta

Vi-n 1 Như vầy tôi nghe.

Một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthi (Xá-vệ), tại Jetavana (Kỳ-đà Lâm), vườn ông Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Ðộc).

Vi-n 2 Rồi Tôn giả Rāhula, đi đến Thế Tôn; sau khi đến, đảnh lễ Thế Tôn, rồi ngồi xuống một bên.

Thế Tôn nói với Tôn giả Rāhula đang ngồi xuống một bên:

Vi-n 3 —Này Rāhula, Ông nghĩ thế nào? Con mắt là thường hay vô thường?

—Là vô thường, bạch Thế Tôn.

Vi-n 4 —Cái gì vô thường, là khổ hay lạc?

—Là khổ, bạch Thế Tôn.

Vi-n 5 —Cái gì vô thường, khổ, chịu sự biến hoại, có hợp lý chăng khi nhìn cái ấy như sau: “Cái này là của tôi, cái này là tôi, cái này là tự ngã của tôi”?

—Thưa không, bạch Thế Tôn.

Vi-n 6-17. —Tai … Mũi … Lưỡi … Thân …

Vi-n 18 —Ý là thường hay vô thường?

—Là vô thường, bạch Thế Tôn.

Vi-n 19 —Cái gì vô thường là khổ hay lạc?

—Là khổ, bạch Thế Tôn.

Vi-n 20 —Cái gì vô thường, khổ, chịu sự biến hoại, có hợp lý chăng khi nhìn cái ấy như sau: “Cái này là của tôi, cái này là tôi, cái này là tự ngã của tôi”?

—Thưa không, bạch Thế Tôn.

Vi-n 21 —Thấy vậy, này Rāhula, bậc Thánh đệ tử có trí, nhàm chán mắt, nhàm chán tai, nhàm chán mũi, nhàm chán lưỡi, nhàm chán thân, nhàm chán ý.

Vi-n 22 Do nhàm chán, vị ấy ly tham. Do ly tham, vị ấy giải thoát. Trong sự giải thoát, trí khởi lên: “Ta đã giải thoát”. Vị ấy biết rõ: “Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành; những gì nên làm đã làm; không còn trở lui trạng thái này nữa”.

⏳ Đang tải SN18.12-20...

⚙️ Tùy Chỉnh Đọc