Vi-n 1 Ở tại Sāvatthi.
Vi-n 2 Ngồi xuống một bên, vua Pasenadi nước Kosala bạch Thế Tôn:
—Bạch Thế Tôn, ở đây khi con đang ngồi yên tịnh một mình, tư tưởng này khởi lên nơi con: “Ðối với những ai, tự ngã là thân ái? Ðối với những ai, tự ngã là kẻ thù?” Và rồi bạch Thế Tôn, con suy nghĩ như sau:
Vi-n 3 “Những ai sống thân làm ác, sống miệng nói ác, sống ý nghĩ ác; đối với người ấy, tự ngã là kẻ thù. Dầu họ có nói: “Tự ngã là thân ái của chúng tôi”, nhưng tự ngã đối với họ là kẻ thù. Vì sao vậy? Những gì kẻ thù làm cho kẻ thù, tự ngã của họ làm cho tự ngã của họ như vậy. Do vậy, đối với họ, tự ngã là kẻ thù.
Vi-n 4 Những ai sống thân làm thiện, sống miệng nói thiện, sống ý nghĩ thiện, đối với họ, tự ngã là thân ái. Dầu cho họ có nói: “Tự ngã là kẻ thù của chúng tôi”, nhưng tự ngã đối với họ là thân ái. Vì sao vậy? Những gì kẻ thân ái làm cho kẻ thân ái, tự ngã của họ làm cho tự ngã của họ như vậy. Do vậy, đối với họ, tự ngã là kẻ thân ái.”
Vi-n 5 —Như vậy là phải, thưa Ðại vương. Như vậy là phải, thưa Ðại vương. Thưa Ðại vương, những ai sống thân làm ác … Do vậy, đối với họ, tự ngã là kẻ thù. Thưa Ðại vương, những ai sống thân làm thiện … Do vậy, đối với họ, tự ngã là kẻ thân ái.
Vi-n 6
Nếu những ai biết được,
Tự ngã là thân ái,
Họ sẽ không liên hệ,
Với các điều ác hạnh.
Kẻ làm điều ác hạnh,
Khó được chơn hạnh phúc,
Bị thần chết cầm tù,
Từ bỏ thân làm người.
Kẻ có nghiệp như vậy,
Cái gì là của mình?
Lấy cái gì đem đi?
Cái gì theo dõi họ,
Như bóng theo dõi hình?
Ở đây kẻ bị chết,
Làm các nghiệp công đức,
Làm các nghiệp ác đức,
Lấy cả hai đem đi.
Cả hai của kẻ ấy,
Như bóng theo dõi hình.
Cả hai theo kẻ ấy,
Do vậy hãy làm lành,
Tích lũy cho đời sau,
Công đức cho đời sau,
Là hậu cứ cho người.
Sāvatthinidānaṁ.
Ekamantaṁ nisinno kho rājā pasenadi kosalo bhagavantaṁ etadavoca:
“idha mayhaṁ, bhante, rahogatassa paṭisallīnassa evaṁ cetaso parivitakko udapādi:
‘kesaṁ nu kho piyo attā, kesaṁ appiyo attā’ti?
Tassa mayhaṁ, bhante, etadahosi:
‘ye ca kho keci kāyena duccaritaṁ caranti, vācāya duccaritaṁ caranti, manasā duccaritaṁ caranti;
tesaṁ appiyo attā.
Kiñcāpi te evaṁ vadeyyuṁ:
“piyo no attā”ti, atha kho tesaṁ appiyo attā’.
Taṁ kissa hetu?
Yañhi appiyo appiyassa kareyya, taṁ te attanāva attano karonti;
tasmā tesaṁ appiyo attā.
Ye ca kho keci kāyena sucaritaṁ caranti, vācāya sucaritaṁ caranti, manasā sucaritaṁ caranti;
tesaṁ piyo attā.
Kiñcāpi te evaṁ vadeyyuṁ:
‘appiyo no attā’ti; atha kho tesaṁ piyo attā.
Taṁ kissa hetu?
Yañhi piyo piyassa kareyya, taṁ te attanāva attano karonti;
tasmā tesaṁ piyo attā”ti.
“Evametaṁ, mahārāja, evametaṁ, mahārāja.
Ye hi keci, mahārāja, kāyena duccaritaṁ caranti, vācāya duccaritaṁ caranti, manasā duccaritaṁ caranti;
tasmā tesaṁ appiyo attā.
Kiñcāpi te evaṁ vadeyyuṁ:
‘piyo no attā’ti, atha kho tesaṁ appiyo attā.
Taṁ kissa hetu?
Yañhi, mahārāja, appiyo appiyassa kareyya, taṁ te attanāva attano karonti;
tasmā tesaṁ appiyo attā.
Ye ca kho keci, mahārāja, kāyena sucaritaṁ caranti, vācāya sucaritaṁ caranti, manasā sucaritaṁ caranti;
tesaṁ piyo attā.
Kiñcāpi te evaṁ vadeyyuṁ:
‘appiyo no attā’ti;
atha kho tesaṁ piyo attā.
Taṁ kissa hetu?
Yañhi, mahārāja, piyo piyassa kareyya, taṁ te attanāva attano karonti;
tasmā tesaṁ piyo attā”ti.
Idamavoca …pe…
“Attānañce piyaṁ jaññā,
na naṁ pāpena saṁyuje;
Na hi taṁ sulabhaṁ hoti,
sukhaṁ dukkaṭakārinā.
Antakenādhipannassa,
jahato mānusaṁ bhavaṁ;
Kiñhi tassa sakaṁ hoti,
kiñca ādāya gacchati;
Kiñcassa anugaṁ hoti,
chāyāva anapāyinī.
Ubho puññañca pāpañca,
yaṁ macco kurute idha;
Tañhi tassa sakaṁ hoti,
taṁva ādāya gacchati;
Taṁvassa anugaṁ hoti,
chāyāva anapāyinī.
Tasmā kareyya kalyāṇaṁ,
nicayaṁ samparāyikaṁ;
Puññāni paralokasmiṁ,
patiṭṭhā honti pāṇinan”ti.
At Sāvatthī.
Seated to one side, King Pasenadi said to the Buddha,
“Just now, sir, as I was in private retreat this thought came to mind.
‘Who are those who love themselves? And who are those who don’t love themselves?’
Then it occurred to me:
‘Those who do bad things by way of body, speech, and mind
don’t love themselves.
Even though they may say:
“I love myself”, they don’t really.
Why is that?
It’s because they treat themselves like an enemy.
That’s why they don’t love themselves.
Those who do good things by way of body, speech, and mind
do love themselves.
Even though they may say:
“I don’t love myself”, they do really.
Why is that?
It’s because they treat themselves like a loved one.
That’s why they do love themselves.’”
“That’s so true, great king! That’s so true!” said the Buddha. And he repeated the king’s statement, adding:
“If you knew your self as beloved,
you’d not yoke yourself to wickedness.
For happiness is not easy to find
by someone who does bad deeds.
When you’re seized by the terminator
as you give up your human life,
what can you call your own?
What do you take when you go?
What goes with you,
like a shadow that never leaves?
Both the good and the bad
that a mortal does in this life
is what they can call their own.
That’s what they take when they go.
That’s what goes with them,
like a shadow that never leaves.
That’s why you should do good,
investing in the future life.
The good deeds of sentient beings
support them in the next world.”
Vi-n 1 Ở tại Sāvatthi.
Vi-n 2 Ngồi xuống một bên, vua Pasenadi nước Kosala bạch Thế Tôn:
—Bạch Thế Tôn, ở đây khi con đang ngồi yên tịnh một mình, tư tưởng này khởi lên nơi con: “Ðối với những ai, tự ngã là thân ái? Ðối với những ai, tự ngã là kẻ thù?” Và rồi bạch Thế Tôn, con suy nghĩ như sau:
Vi-n 3 “Những ai sống thân làm ác, sống miệng nói ác, sống ý nghĩ ác; đối với người ấy, tự ngã là kẻ thù. Dầu họ có nói: “Tự ngã là thân ái của chúng tôi”, nhưng tự ngã đối với họ là kẻ thù. Vì sao vậy? Những gì kẻ thù làm cho kẻ thù, tự ngã của họ làm cho tự ngã của họ như vậy. Do vậy, đối với họ, tự ngã là kẻ thù.
Vi-n 4 Những ai sống thân làm thiện, sống miệng nói thiện, sống ý nghĩ thiện, đối với họ, tự ngã là thân ái. Dầu cho họ có nói: “Tự ngã là kẻ thù của chúng tôi”, nhưng tự ngã đối với họ là thân ái. Vì sao vậy? Những gì kẻ thân ái làm cho kẻ thân ái, tự ngã của họ làm cho tự ngã của họ như vậy. Do vậy, đối với họ, tự ngã là kẻ thân ái.”
Vi-n 5 —Như vậy là phải, thưa Ðại vương. Như vậy là phải, thưa Ðại vương. Thưa Ðại vương, những ai sống thân làm ác … Do vậy, đối với họ, tự ngã là kẻ thù. Thưa Ðại vương, những ai sống thân làm thiện … Do vậy, đối với họ, tự ngã là kẻ thân ái.
Vi-n 6
Nếu những ai biết được,
Tự ngã là thân ái,
Họ sẽ không liên hệ,
Với các điều ác hạnh.
Kẻ làm điều ác hạnh,
Khó được chơn hạnh phúc,
Bị thần chết cầm tù,
Từ bỏ thân làm người.
Kẻ có nghiệp như vậy,
Cái gì là của mình?
Lấy cái gì đem đi?
Cái gì theo dõi họ,
Như bóng theo dõi hình?
Ở đây kẻ bị chết,
Làm các nghiệp công đức,
Làm các nghiệp ác đức,
Lấy cả hai đem đi.
Cả hai của kẻ ấy,
Như bóng theo dõi hình.
Cả hai theo kẻ ấy,
Do vậy hãy làm lành,
Tích lũy cho đời sau,
Công đức cho đời sau,
Là hậu cứ cho người.
Sāvatthinidānaṁ.
Ekamantaṁ nisinno kho rājā pasenadi kosalo bhagavantaṁ etadavoca:
“idha mayhaṁ, bhante, rahogatassa paṭisallīnassa evaṁ cetaso parivitakko udapādi:
‘kesaṁ nu kho piyo attā, kesaṁ appiyo attā’ti?
Tassa mayhaṁ, bhante, etadahosi:
‘ye ca kho keci kāyena duccaritaṁ caranti, vācāya duccaritaṁ caranti, manasā duccaritaṁ caranti;
tesaṁ appiyo attā.
Kiñcāpi te evaṁ vadeyyuṁ:
“piyo no attā”ti, atha kho tesaṁ appiyo attā’.
Taṁ kissa hetu?
Yañhi appiyo appiyassa kareyya, taṁ te attanāva attano karonti;
tasmā tesaṁ appiyo attā.
Ye ca kho keci kāyena sucaritaṁ caranti, vācāya sucaritaṁ caranti, manasā sucaritaṁ caranti;
tesaṁ piyo attā.
Kiñcāpi te evaṁ vadeyyuṁ:
‘appiyo no attā’ti; atha kho tesaṁ piyo attā.
Taṁ kissa hetu?
Yañhi piyo piyassa kareyya, taṁ te attanāva attano karonti;
tasmā tesaṁ piyo attā”ti.
“Evametaṁ, mahārāja, evametaṁ, mahārāja.
Ye hi keci, mahārāja, kāyena duccaritaṁ caranti, vācāya duccaritaṁ caranti, manasā duccaritaṁ caranti;
tasmā tesaṁ appiyo attā.
Kiñcāpi te evaṁ vadeyyuṁ:
‘piyo no attā’ti, atha kho tesaṁ appiyo attā.
Taṁ kissa hetu?
Yañhi, mahārāja, appiyo appiyassa kareyya, taṁ te attanāva attano karonti;
tasmā tesaṁ appiyo attā.
Ye ca kho keci, mahārāja, kāyena sucaritaṁ caranti, vācāya sucaritaṁ caranti, manasā sucaritaṁ caranti;
tesaṁ piyo attā.
Kiñcāpi te evaṁ vadeyyuṁ:
‘appiyo no attā’ti;
atha kho tesaṁ piyo attā.
Taṁ kissa hetu?
Yañhi, mahārāja, piyo piyassa kareyya, taṁ te attanāva attano karonti;
tasmā tesaṁ piyo attā”ti.
Idamavoca …pe…
“Attānañce piyaṁ jaññā,
na naṁ pāpena saṁyuje;
Na hi taṁ sulabhaṁ hoti,
sukhaṁ dukkaṭakārinā.
Antakenādhipannassa,
jahato mānusaṁ bhavaṁ;
Kiñhi tassa sakaṁ hoti,
kiñca ādāya gacchati;
Kiñcassa anugaṁ hoti,
chāyāva anapāyinī.
Ubho puññañca pāpañca,
yaṁ macco kurute idha;
Tañhi tassa sakaṁ hoti,
taṁva ādāya gacchati;
Taṁvassa anugaṁ hoti,
chāyāva anapāyinī.
Tasmā kareyya kalyāṇaṁ,
nicayaṁ samparāyikaṁ;
Puññāni paralokasmiṁ,
patiṭṭhā honti pāṇinan”ti.